Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện: Vương phi giá đáo! – Hoa Lan Nhỏ

31Có bài mới Re: Xuyên không- Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện: Vương phi giá đáo! – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Tác giả : Hoa Lan Nhỏ ( beta )

Chương 1

Một ngày mùa đông lạnh lẽo ở Canberra, thủ đô nước Úc.

Tuy trời còn chưa sáng rõ nhưng từ xa vẫn thấy được một ít ánh sáng màu vỏ quýt, hắt ra từ cửa sổ của một ngôi nhà kiểu Châu Âu cổ điển.

Bên trong phòng ngủ, Ngọc Lan ngồi trên giường trùm chăn kín người, chỉ có cái đầu nhỏ hơi ló ra ngoài chăn cùng với đôi mắt to tròn linh động đang nhìn chăm chú màn hình ipad. Thỉnh thoảng, còn nghe tiếng khóc thút thít phát ra từ trong chăn và tiếng nói truyền cảm từ các nhân vật trong phim truyền hình nhiều tập mà cô đang theo dõi. Sau một lúc, tiếng nhạc kết phim kết thúc, mọi thứ im ắng trở lại. Bỗng có một tiếng thở dài nho nhỏ như có như không vang lên trong căn phòng nhỏ.

Trời ạ, đúng là hành xác mà!

Biết vậy cô đã không nghe lời nhỏ bạn phòng bên theo dõi bộ phim này rồi. Ở Việt Nam phim phát lên mạng buổi tối, cô nôn nóng muốn xem tiếp nên thường phải dậy sớm lần mò vào web để tiếp tục xem diễn biến. Phim hay như vậy, lý nào mỗi ngày chỉ phụ đề có hai tập, đã vậy cuối tuần cũng không phát sóng.

Cố gắng chờ đợi ngày đêm mới chờ được tập cuối, nào ngờ chỉ là kết thúc phần một. Cái kết vừa buồn vừa vô duyên như vậy, thật làm cô muốn ngửa đầu lên trời thét dài cho đỡ ức chế mà.

Bây giờ trường đại học đang trong kì nghỉ hai tháng, cô đang buồn chán đau khổ lây lất qua mùa đông này.

Dùng ngón tay kéo màn hình xuống dưới, Ngọc Lan đọc thêm một hồi bình luận cùng nguyền rủa nhóm biên kịch và đạo diễn không có lương tâm của mấy đồng môn nghiện phim như mình. Đọc đọc một hồi cô mới ngáp một cái thật to, hai mắt muốn sụp mí. Vì vậy cô quyết định nằm nướng trở lại, bên tai vẫn là nhạc phim “Tinh Nguyệt” du dương không ngớt.

Cô từ từ nhắm mắt chìm vào mộng đẹp…

Trong mộng, cô thấy mình bước ra từ một con hẻm nhỏ, trước mặt là đường cái phồn hoa. Có tiếng rao bán hàng, có tiếng người mua hỏi giá cả, sạp hàng nhiều màu sắc bán đủ thứ hàng hoá muôn hình vạn trạng. Có người ra bán bánh bao, lại có tiếng rao bán hồ lô ngào đường.

What the hell is it!?

Sao lại có người rao bán hồ lô ngào đường ở Úc vậy trời!

Chắc cô nằm mơ rồi. Không lẽ xem phim thấy người ta ăn mà thèm tới nỗi nằm mơ cũng thấy được luôn sao?

Kinh hoảng qua đi, Ngọc Lan khép lại miệng nhỏ, bước thêm vài bước về phía trước. Cô dáo dác nhìn xung quanh một hồi, mới nhận ra nhiều người cũng đang nhìn về phía cô, họ xì xào bàn tán và chỉ trỏ vào cô. Nhìn lại bản thân mình, cô thấy không có gì khác lạ. Cô đang mặc quần áo ngủ màu trắng viền hồng dạng thể thao rất thịnh hành ở Châu Á, tay phải cầm ipad màu bạc dán lớp bảo vệ hình hello kitty hồng hồng đáng yêu.

Nhưng mà, trong phút chốc cô đã biết tại sao mình lại bị xem như người ngoài hành tinh rồi…

Những người này căn bản không phải ở Úc, họ cũng không mặc quần áo hiện đại như cô. Quần áo mà họ mặc giống như ở thời cổ đại của Trung Quốc vậy. Nhưng khác một điều là cách họ ăn mặc rất sạch sẽ tinh tươm, tuyệt đối không giống như trong phim chiến quốc ngày xưa cũ kĩ và bụi bặm.

Ngọc Lan kinh ngạc, trong đầu  lộn xộn như một mớ bòng bong. Cô không tự chủ được nữa, một tay ôm đầu một tay cầm ipad ngồi chồm hỗm xuống.  Đầu óc thì hỗn độn suy nghĩ không lẽ mình bị troll, hoặc mình đã xuyên không rồi. Nhưng giả thuyết bị xuyên qua chắc đúng hơn, nếu không ai lại rảnh rỗi đem cô từ giường ngủ chạy tới phim trường như vậy. Nhưng mà cô nghĩ hoài cũng không hiểu tại sao nằm ngủ cũng xuyên qua được.

Suy nghĩ một lúc thẳng đến khi Ngọc Lan thấy người tới xem cô một lúc một đông. Cô nhìn quanh quất một lượt mới nhận ra rằng khung cảnh nơi đây hơi quen thuộc, trông giống như cảnh mở đầu phim Sở Kiều truyện mà cô đã điên cuồng theo dõi. Nơi này chính là đường phố Trường An, nơi mà mà nhóm quý tộc kinh thành phi ngựa như bay trước cuộc săn người ghê tởm đó.

Trong đầu cô đột nhiên loé lên một tia sáng giống như người sắp chết đuối vớt được cọng cỏ cứu mạng. Cô đứng lên hai mắt đảo một vòng sau đó bước nhanh tới một người phụ nữ trung niên nhìn có vẻ phúc hậu, cô nở nụ cười hướng bà ta lấy lòng, sau đó nói: “Đại thẩm, thẩm có biết Vũ Văn phủ ở đâu không? Có thể chỉ ta đi hướng nào đi đến phủ được không?”

“Biết, dĩ nhiên là biết, ở đây ai lại không biết Vũ Văn phủ chứ. Ngươi đi theo hướng đông đến gần hoàng cung thì thấy được ngay. Nguyên một con phố toàn là phủ của danh gia vọng tộc ở Trường An này đấy”. Phụ nhân đó không hề kiêng dè nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt giống như đang gặp sinh vật lạ.

Cô vẫn cười híp mắt lịch sự nói tiếng cám ơn người phụ nhân đó, rồi lấy hết sức bình sinh chạy nhanh về bà ấy chỉ. Ở trong lòng không ngừng hô lớn: “Nguyệt mặt lạnh, Nguyệt Thất yêu dấu, ta đến đây!”

Bỏ lại sau lưng cô là đám đông người náo nhiệt ưa thích bát quái.

Trời không phụ lòng người, khi Ngọc Lan tìm được đến nơi, đã thấy Nguyệt Thất đang ung dung tiêu sái bước ra từ cổng chính. Dáng người như vậy khí chất lạnh lùng như vậy thật làm người ta muốn chảy nước miếng. Bình tĩnh quệt quệt khoé miệng, Ngọc Lan chạy thẳng một đường đến trước mặt Nguyệt Thất. Cô định mở miệng nói chuyện thì bất giác cảm thấy cổ mình hơi lành lạnh.

Cô đưa tay sờ sờ thử bỗng cảm giác được sự lạnh lẽo chạy dọc từ chân lên đến sống lưng, còn bị rùng mình mấy hồi. Đúng là hoa đẹp thì có gai, còn hắn là trai đẹp nên suốt ngày chơi đùa cùng đao kiếm. Cô lấy hết sức bình sinh và can đảm từ hồi bú sữa mẹ đến giờ, run run lấy ipad hơi đẩy lưỡi kiếm kề trên cổ mình ra, nhìn thẳng vào mắt người đối diện nói: “Nguyệt Thất, ta muốn gặp Nguyệt công tử”.

Nguyệt Thất nghe thấy cô nương ăn mặc kì quái trước mặt biết gọi danh tính của mình, còn muốn gặp chủ tử không khỏi cảm thấy ngạc nhiên. Lại thấy đồ vật hình chữ nhật trong tay cô gái có một bức hoạ lạ mắt lập loè phát sáng, hắn cảm thấy nên để chủ nhân gặp xem sao. Chủ nhân là người thông minh lại am hiểu kì trân dị bảo trong thiên hạ, nói không chừng sẽ có hứng thú tìm hiểu đồ vật kì lạ như vậy.

Nguyệt Thất thu hồi suy nghĩ đồng thời trở tay đưa kiếm tra vào vỏ, sau đó hắng giọng hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao biết ta và muốn gặp công tử?”

“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ta có tin tức muốn báo cho Nguyệt công tử. Ta không có võ công không làm hại hắn được.” Cô nói xong còn làm bộ nhún nhún vai trông rất vô hại.

“Mười người như ngươi cũng không dám đụng đến công tử nhà ta.” Nguyệt Thất nói rồi hơi hất đầu, dáng vẻ ngươi đi theo ta, xoay người đi ngược trở lại cổng chính.

Trong lòng Ngọc Lan vui mừng một trận, có thể dễ dàng gặp Vũ Văn Nguyệt như vậy thì tốt rồi. Ít nhất cô có thể không phải lo chuyện ăn mặc và nơi chốn dung thân ở thời đại này. Còn đây là nằm mơ hay là xuyên không gì cũng mặc kệ đi, đã tới đây rồi thì coi như đi du lịch ngắm cảnh, ngắm trai đẹp gái xinh miễn phí vậy.

Ngọc Lan chạy bước nhỏ phía sau Nguyệt Thất, đi qua một đoạn đường thật dài lại loanh quanh khúc khuỷu. Cô thấy rất nhiều đình đài lầu cát khác nhau, hành lang gấp khúc, sông hồ cầu nhỏ, non bộ núi đá tinh xảo. Sau khi đi hơn nửa canh giờ, Ngọc Lan bắt đầu mệt mỏi, hết hứng thú nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, mới lớn tiếng gọi: “Nguyệt Thất, ngươi chỉnh ta hả? Đi tới Thanh Sơn viện thôi, có cần xa vậy không? Trong phim không tới năm giây là ta đã thấy cửa viện rồi đó.”

Nguyệt Thất nhíu mày lạnh lùng đáp: “Ngươi nói lung tung cái gì vậy? Vũ Văn phủ rộng lớn nhất nhì thành Trường An này, đoạn đường ngươi đã đi qua còn chưa được một phần mười của phủ đâu…

Ngươi bình thường sống thế nào mà biếng nhác như vậy? Còn phải đi thêm một khắc nữa mới đến Thanh Sơn viện”.

Trong lòng hắn còn bổ sung thêm, ngươi tốt nhất nên kể hết cho công tử nghe vì sao ngươi biết nhiều chuyện trong phủ như vậy. Nếu không ta cho ngươi chết không có chỗ chôn.

Nói đoạn hắn xoay người hướng về phía trước tiếp tục bước đi, cũng không màng để ý cô gái sau lưng đang lầm bầm trong miệng, còn dứ dứ nắm đấm nhỏ vào không khí ở sau lưng hắn.

Đã sửa bởi Hoa Lan Nhỏ lúc 01.03.2018, 14 : 39, lần sửa thứ 7 .

Source: https://mix166.vn
Category: Giải Trí