Sân khấu quay (Revolving stage) – bí thuật thay đổi bối cảnh nhanh chóng

Có những ghi chép chỉ ra rằng những cỗ máy này đã được phong cách thiết kế bởi kỹ sư thủy lực Tommaso Francini cho một cuộc vở múa ba lê với tên gọi Le ballet de la délivrance de Renaud vào khoảng chừng năm 1617 tại Palais du Louvre, nhưng khi đó nó rất thô sơ. Mặt khác nó cũng Open tại Nhật Bản dưới cái tên gọi Bun-mawashi – mạng lưới hệ thống sàn gỗ phải quay bằng sức người .

Theo các tài liệu lịch sử phát triển sân khấu ở Nhật Bản thì, những chiếc revolving stage đầu tiên đã xuất hiện trong thời đại Edo (1600-1868). Trong thời kỳ này, nghệ thuật biểu diễn sân khấu của Nhật Bản phát triển vô cùng mạnh mẽ, không những vậy khoảng thời gian này cũng được coi là thời kỳ đỉnh cao của nghề thợ mộc tại đất nước mặt trời mọc. Do đó những sân khấu quay đầu tiên của Nhật Bản đã được tạo ra thông qua sự kết hợp giữa nghệ thuật biểu diễn và kỹ năng nghề mộc.

Dưới thời đại Edo, Nhật Bản đã sản sinh được một số lượng lớn thợ mộc nổi tiếng chuyên về những cấu trúc bằng gỗ nhờ việc phong cách thiết kế kiến thiết xây dựng kiến ​ ​ trúc đền thờ. Những người thợ mộc này được liên kết bởi một học bổng toàn nước, họ đã biểu lộ được trí tưởng tượng cũng như kỹ năng và kiến thức tuyệt vời của mình trong việc làm bằng cách tạo ra những sân khấu cực kỳ độc lạ, dựa trên nhu yếu đơn cử của dân cư trong hội đồng nông thôn ( là những người biểu diễn kịch ) .

 

Bun-mawashi là revolving stage đầu tiên. Nó được thiết kế và giới thiệu bởi Denshichi Nakamura, vào những năm 1715-1735 của Thời đại Edo. Loại sân khấu quay đầu tiên này vốn là một bệ sân khấu tròn có bánh xe được đặt trên một sân khấu cố định truyền thống, và quay bằng tay. Một bức tường (bình phong) chạy qua đường kính của vòng tròn cho phép thay đổi sự xuất hiện của diễn viên và màn biểu diễn một cách nhanh chóng.

Mặc dù sân khấu đã được phát minh sáng tạo quay vòng, nhưng những yếu tố biến hóa toàn cảnh diễn ra trực tiếp trước mắt người theo dõi vẫn cản trở việc tạo ra cảm hứng xuyên suốt, chân thực. Đến năm 1758, Shozo Namiki – một nhà biên kịch sân khấu đã ra mắt một loại sân khấu quay mới ở khu vực Kadoza của Osaka .Sân khấu này sẽ cắt chính giữa mặt phẳng sân khấu thành một phần hình tròn trụ và xoay phần này trong những buổi màn biểu diễn, do đó trong những buổi trình diễn, thời hạn và khoảng trống được chuyển từ cảnh này sang cảnh khác mà không cần vẽ tấm phông màn. Sân khấu được xoay bởi phần mạng lưới hệ thống cấu trúc gỗ được xác định trong khu vực naraku bên dưới sân khấu tương tự như như chính sách karakuri thường thì. Đó là những bộ bánh răng bằng gỗ được sử dụng để điều khiển và tinh chỉnh con rối, người theo dõi đã không hề nhìn thấy những hoạt động giải trí bên dưới mặt sàn sân khấu .Ngoài ra người Nhật còn phát minh sáng tạo rất nhiều những loại sân khấu khác điển hình như : Seri – một loại sân khấu có chính sách giống như cửa bẫy trên mặt sàn, giúp nâng và hạ những mặt phẳng cắt của sàn sân khấu ( tiền thân của sân khấu thủy lực thời nay ) .

Trong khi đó, revolving stage đầu tiên ở Phương Tây được xây dựng bởi Karl Lautenschläger vào năm 1896 tại Munich, Đức. Nhờ có cuộc cách mạng công nghiệp, Lautenschläger đã sử dụng điện để cung cấp năng lượng cho bàn xoay để những con lăn có thể chạy trên đường ray tròn thay vì phải dùng sức người đẩy như những chiếc “Bun-mawashi” đầu tiên của Nhật Bản.

Sân khấu quay tiên phong ở Đức được lắp ráp tại Nhà hát Residenz để trình diễn vở Opera Don Giovanni của nhà soạn nhạc thiên tài Wolfgang Mozart. Việc sử dụng sân khấu quay cho những vở Opera yên cầu phải có diện tích quy hoạnh rộng, nên họ đã phong cách thiết kế mặt sàn có đường kính lên tới 50 feet ( ~ 15,24 m ) và nâng lên một chút ít so với sàn sân khấu thường thì .Sân khấu quay đặc biệt quan trọng này được chia thành 4 phần được cho phép dựng 4 khoảng trống khác nhau từ đầu chương trình. Nhờ những bức tường mà sân khấu quay này thuận tiện tạo được những khoảng trống có chiều sâu. Sau này mạng lưới hệ thống sân khấu trong những nhà hát ở đây cũng tích hợp được những mặt sàn bẫy ( có mạng lưới hệ thống thang máy ) và sàn quay giúp nâng lên hạ xuống và đổi khác nhiều cảnh hơn .Năm 1889, nhà hát Munich đã thuê Lautenschläger phong cách thiết kế một sân đặc biệt quan trọng hơn dành để trình diễn những vở Opera của Shakespeare – những vở này yên cầu nhiều biến hóa về cảnh trí. Từ đó những nhà hát khác và những công ty khác màn biểu diễn những tác phẩm của Shakespeare cũng nhanh gọn sử dụng sân khấu quay vòng, và nó mở màn được biết đến như thể sân khấu Shakespeare mới. Đây có lẽ rằng là dấu mốc quan trọng nhất trong lịch sử vẻ vang của nó .REVOLVING STAGE designNgày nay trong nhiều chương trình sân khấu thẩm mỹ và nghệ thuật, vui chơi uy tín phương Tây, người ta vẫn sử dụng mô hình sân khấu cổ xưa này để đổi khác nhiều toàn cảnh khoảng trống, tạo chiều sâu về thị giác cũng như xúc cảm của người xem. Và lễ trao giải Grammy 2020 là một chương trình như vậy !

Hiện nay,revolving stageđược ứng dụng trong việc trưng bày và giới thiệu các sản phẩm cao cấp.

nguyên lý hoạt động sân khấu quayREVOLVING STAGE setup

Tài liệu tham khảo:

Source: https://mix166.vn
Category: Giải Trí