Gia, khẩu vị quá nặng – Hắc Tâm Bình Quả

“ Chát ! ” Tiếng tát tay chát chúa vang lên giữa yến hội. Mộc Như Lam cảm thấy hai má đau đến tê dại, trong miệng tràn trề vị sắt. Đám người vây xem quần áo lụa là, tay cầm vang đỏ. Bọn họ lẳng lặng quan sát mà không có lấy một chút ít thương hại, trên môi treo toàn những nụ cười mỉa mai. “ Nói lại lần nữa tao xem ! ” Mộc Chấn Dương tức run cả người, đôi mắt đỏ kè gân máu, ai nhìn không biết còn tưởng Mộc Như Lam là quân địch không đội trời chung của ông ta chứ không phải con gái ruột thịt. Đồng phục và mặt của Mộc Như Lam đã bị rượu nhuộm đỏ, thế nhưng cô vẫn một mực thẳng sống lưng tựa như đoá bạch hoa, đôi mắt ánh lên vẻ quật cường, hai tay nắm thành đấm, “ Con làm đúng ! ” “ Mày … ” “ Bố … Không, Mộc thúc thúc, là tại con không tốt, chú đừng trách chị, đều tại con không biết lượng sức … ” Bạch Tố Tình nhu nhược nói, trên khuôn mặt đáng thương còn hằn rõ một dấu tay, ả lắc khước từ làm tóc không cách nào che đậy dấu vết kia. Mộc Chấn Dương thấy thế thì lửa giận lại phừng lên, hung hăng tát Mộc Như Lam một cái ngã nhào. Tại nơi đông người như vậy mà ông ta lại nhẫn tâm đánh mắng con gái ruột chỉ vì một người ngoài. Mộc Như Lam ngồi dưới đất cười nhẹ, đôi mắt quật cường bất giác đỏ lên. Cô thấy tủi thân, Bạch Tố Tình bước vào nhà cô với thân phận ăn nhờ ở đậu, vậy mà chỉ sau nửa năm ngắn ngủi, ả đã cướp mất cha mẹ cô, em trai cô, thậm chí còn còn cướp luôn cả người cô yêu. Cô cứ tưởng mình đã sai ở đâu nhưng Bạch Tố Tình lại chính miệng thừa nhận : tổng thể đều do ả tính kế. Cô sững sờ nhận ra mình có đứa em gái thật tốt : tính kế hại cô bị cưỡng hiếp luân phiên ngay tại trường học, sau đó giả bộ như người tốt đến an ủi khiến cô mang ơn, ngày hôm sau thì lại tung video lên mạng làm cô mất hết mặt mũi, mái ấm gia đình vị hôn phu cũng chê cô không trong sáng … Cô lý giải với bè bạn, lý giải với cha mẹ, lý giải với em trai, ở đầu cuối chỉ đổi lấy ánh mắt hờ hững mỉa mai của họ. Bọn họ nói, “ Mộc Như Lam, cô quả là đáng khinh bỉ, Tố Tình tốt với cô đến thế mà cô lại chửi bới sau sống lưng cô ấy, chẳng trách cô gặp phải chuyện như vậy, đúng là trời phạt, đáng kiếp ! ” Đúng, cô đáng kiếp, đáng kiếp vì cô không có mắt nhìn người. Cô quật cường từ bé, không chịu nổi bị bạn hữu xa lánh, sau khi lý giải mà không được ai tin yêu, cô liền mở màn khinh thường. Ít nhất cô cũng sẽ không để cho Bạch Tố Tình cướp đi tôn nghiêm của mình. Mộc Như Lam tin một câu : Người trong lòng có mình, không cần đi lý giải ; kẻ trong lòng không mình, lý giải cũng vô dụng. Bọn họ đã không tin thì cô sẽ tống bọn họ ra khỏi trái tim rồi liên tục làm một cô gái quật cường với lòng tự trọng cao ngút trời, đấu không lại kẻ tiểu nhân thì vẫn hoàn toàn có thể chạy trốn. Cái mái ấm gia đình này, cô không cần, thứ tình nhân bạn hữu như vậy, cô không thèm. Chẳng ngờ, đóa sen trắng ruột đen kia không muốn chừa cho cô một con đường sống. Khi cô trở về lấy tư trang, ả lại liên tục dây dưa, bảo không ngờ cô còn mặt mũi quay trở lại. Mộc Như Lam đáp rằng cô quay trở lại là đương nhiên, thứ chim trĩ không cha mẹ mà đi cướp của người khác như ả, mặc dầu có vào cửa Mộc gia thì cũng không thể nào biến thành phượng hoàng. Vì thế, đóa sen trắng này sắp xếp để cho bè bạn của ả nhìn thấy mình bị Mộc Như Lam tát rồi khóc oà lên. Sứ giả chính nghĩa kể ra cũng thật nhiều, nhiều đến nỗi cả mái ấm gia đình của cô cũng ở trong số đó. Mộc Như Sâm cười khinh thường, cậu quả là xui tám đời mới phải làm em trai của một kẻ như vậy. Mộc Như Lâm đứng sau đám đông, ánh mắt lãnh đạm như thể đang nhìn người lạ lẫm. “ Mày có xin lỗi hay không ? ! ” Mộc Chấn Dương điên tiết, bộ đứa con gái này ngại hắn mất mặt chưa đủ hay sao ? Thật hối hận năm đó sinh ra không bóp chết nó luôn, đỡ cho thời điểm ngày hôm nay phải xấu hổ ! “ Như Lam, mau xin lỗi Tình Tình đi, nói gì con cũng là chị, làm thế nào hoàn toàn có thể đánh em gái như vậy ? Xin lỗi nhanh ! ” Kha Uyển Tình mẹ cô ôm Bạch Tố Tình an ủi, ánh mắt nhìn cô thì lại lạnh băng chứa vài phần uy hiếp. Mộc Như Lam lạnh nhạt đứng dậy, phớt lờ toàn bộ mà đi thẳng ra ngoài. Bóng sống lưng cô gầy yếu nhưng rất đỗi ngoan cường, không ai hoàn toàn có thể khiến cô cúi đầu lùi bước, kể cả cha mẹ có công sinh dưỡng cũng không. Hôm nay cô mới nói thật một câu mà đã bị cha mẹ nhục nhã ngay trước mặt mọi người, nếu còn liên tục đánh Bạch Tố Tình thì dám cá là bọn họ sẽ lôi cô đi băm thây vạn đoạn. “ Mày mà bước ra ngoài một bước thì Mộc gia sẽ không còn đứa con gái nào nữa ! ” Mộc Chấn Dương phẫn nộ thiếu điều vác gậy ra đánh cô. Đứa con này đang khiêu khích uy nghiêm của người làm cha, của kẻ đứng đầu mái ấm gia đình như ông ta ! Nó dám cãi lời ông ta ! Mộc Như Lam siết chặt nắm đấm, liên tục hướng thẳng ra cửa. Cái nhà như vậy, không cần, Mộc Như Lam cô có tay có chân, kiếp này dù đi ăn xin cũng không bước vào nơi này một bước ! Từ đằng sau truyền đến vài tiếng mắng đầy tức giận, Mộc Như Lam xem như không nghe thấy, ánh trăng chiếu sáng bóng hình cô, làm điển hình nổi bật vẻ đơn độc yếu ớt. Cô mới vừa đi đến bên đường thì sau sống lưng bỗng vang lên tiếng kêu lo ngại của Bạch Tố Tình, “ Chị ! Chị đừng xúc động ! Là em không tốt, chị đừng đi, để em đi ! Chị … ” Mộc Như Lam không chú ý tới ả. Đèn xe phía trước sáng lên, chiếu thẳng vào mắt làm cô hơi choáng. “ Mày việc gì phải vội thế ? ” Giọng nói vốn nhỏ nhẹ nay đùng một cái trở nên bén nhọn, Bạch Tố Tình giữ chặt lấy tay Mộc Như Lam, miệng cười trào phúng, “ Tao chơi còn chưa đã đâu. ” “ Mày còn muốn làm gì ? Tao đã hai bàn tay trắng, mày còn muốn gì nữa ? ” Mộc Như Lam giật tay ra hờ hững nhìn ả, nét mặt quật cường như thể cô không cần những thứ đã bị cướp đi kia. Bạch Tố Tình híp mắt, “ Tao muốn thấy mày khóc ! Tao muốn thấy mày quỳ dưới đất cầu xin tao như một con chó, muốn thấy mày dơ bẩn ti tiện như con kiến, nhưng vì sao mày vẫn không khóc ? ” Ả vô cùng chán ghét vẻ thanh cao của Mộc Như Lam, mặc dầu bị luân gian, mặc dầu thân thể không còn trong sáng nhưng nó vẫn thánh khiết như một đứa trẻ. Dáng vẻ ấy khiến ả chán ghét ! Mộc Như Lam nở nụ cười khinh bỉ, khuôn mặt cô lạnh băng, “ Thế thì vô cùng xin lỗi, mày sẽ vĩnh viễn không được như mong muốn. ” “ Vậy mày đi chết đi ! ” Đáy mắt Bạch Tố Tình hiện lên sát ý, ả cứ thế đẩy cô xuống đường. “ Rầm ! ” Biểu cảm kinh ngạc trùm lên khuôn mặt của Mộc Như Lam, xương cốt body toàn thân đau đớn, máu đỏ khởi đầu tràn ra, cô ngẩng đầu, đôi mắt mê man nhìn về phía trước. Cô thấy nụ cười đắc ý ngoan độc của Bạch Tố Tình, thấy mấy vị thân nhân của cô chạy tới, thấy kẻ tông chết cô chính là người đàn ông cô yêu đến móc tim móc phổi. Động tác đẩy rõ ràng như vậy, chỉ cần có mắt là sẽ thấy được. Nhưng mà, hình như bọn họ rất vui khi thấy cô chịu chết. Mộc Chấn Dương nói, “ Đừng áy náy, đây không phải là lỗi của con. ” Kha Uyển Tình ôm lấy cô ả Bạch Tố Tình đang vờ ra vẻ kinh hãi, miệng liên tục an ủi, “ Không sao cả, mẹ có con là đủ rồi, con còn ngoan ngoãn hơn cả đứa con gái kia. ” “ Hừ, thứ phụ nữ này nên chết sớm hơn, sống chỉ tổ làm em mất mặt ! ” Mộc Như Sâm hai tay đút túi quần, miệng nhai kẹo cao su đặc, nhìn Mộc Như Lam nằm trên đường như nhìn một đống rác. “ Trước giờ anh chỉ yêu mình em. ” Tên đàn ông kia mới giây trước tông chết cô mà giây sau đã chân thành thổ lộ với Bạch Tố Tình. Ý thức của cô dần mơ hồ, khoảng thời gian ngắn ở đầu cuối trước khi chết, trong nỗi oán hận có xen lẫn chút hâm mộ bội phục. Giết người công khai minh bạch trước bao nhiêu nhân chứng mà vẫn được an ủi, làm người như vậy thật thành công xuất sắc …

36Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gia, khẩu vị quá nặng – Hắc Tâm Bình Quả – Điểm:

Đang tải Player đọc truyện…

Tốc độ đọc truyện:

0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Thiên sứ bóng đêm kinh hoàng
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Xa xa phía chân trời, vầng trăng tròn như nhiễm một tầng màu đỏ, tòa biệt thự xám với lối kiến trúc đặc biệt trông tựa động quỷ, âm trầm đáng sợ.

Nơi này là ngoại ô ít người qua lại, đồng thời cũng là chỗ tấc đất tất vàng. Bởi vì không khí ở đây trong lành, cứ vài chục thước lại thấy một căn biệt thự vô cùng phong cách, huống chi chẳng bao lâu sau, nơi này còn được xây dựng thành một khu nghỉ dưỡng.

Làn gió lạnh lẽo khẽ thổi, một bóng người lảo đảo chạy ra khỏi căn biệt màu xám. Đó là một cô gái, đầu tóc rối bù, quần áo nhếch nhác, tay cầm dao, trên khuôn mặt và thân thể đều có vết máu, không biết là của cô ta hay của người khác.

Bốn phía nhìn không thấy dấu chân, cô ta hãi hùng cứ như phía sau có quỷ đuổi theo, loạng choạng ngã nhào ra đất, sau đó lại lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, đống lá khô rơi trên đất bị dẫm lạo xạo.

Cửa sắt ngay trước mặt, chỉ cần chạy ra, chỉ cần cố thêm chút nữa, nhất định sẽ có thể thoát khỏi cái chốn quỷ quái này.

Phía sau, một bóng người lặng lẽ xuất hiện. Bước chân cô rất chậm, tựa như dạo chơi dưới ánh trăng. Cô thong thả tiến về phía cô gái đang nghiêng ngả chạy đến cửa sắt. So ra, tốc độ của cô thực sự rất chậm.

Trên môi cô là một nụ cười hiền lành xinh đẹp, trong hoàn cảnh này quỷ dị đến cực điểm.

Đừng, đừng lại đây!

Cô gái phía trước khoé mắt ngấn lệ vì hoảng sợ, quay đầu nhìn thấy bóng dáng kia, nhất thời sợ hãi đến nhũn cả chân. Nhưng cô ta phải trốn, cô ta không muốn tiếp tục rơi vào tay kẻ biến thái này, thà chết cũng không. Vì thế cô ta cầm theo dao, nếu chẳng may chạy không thoát thì đành tự sát.

Cô ta đã chạy đến cửa sắt, nhưng người kia vẫn cứ chậm chạp đuổi theo, cách cô ta chỉ hơn mười thước. Lá cây sàn sạt đung đưa, đêm tối, trăng mờ, bóng người phía sau tựa như một chiếc lồng không thể thoát khỏi, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bắt cô ta về để làm cái chuyện đáng sợ ấy. Trời ơi! Đừng!

“Hộc hộc…” Cô ta ngã nhào, dao trên tay văng xa nửa thước. Hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu nữ cách đó không xa đang chậm rãi đi về phía mình thì sợ run cả người. Kẻ này đáng sợ hơn cả ác quỷ! Nó nhất định là kẻ biến thái nhất, tàn nhẫn đáng sợ nhất trên đời! Vậy mà trong mắt toàn thế giới thì nó lại trở thành…

Một tràng cười sang sảng vang lên kèm theo tiếng con gái làm duyên, giữa nơi yên tĩnh âm trầm này lại càng thêm động lòng người.

Thật là…

Thật là không ngoan chút nào. Con rối càng không ngoan thì càng phải mắc thật nhiều dây đấy.

Thiếu nữ nhàn nhã ung dung, nụ cười nơi khoé miệng càng sâu thêm, ánh trăng rọi lên gương mặt trắng nõn tinh khiết, xinh đẹp hiền lành, trong trẻo tựa thiên sứ.

Có đôi tình nhân tựa vào thân xe đậu ven đường, vừa uống bia vừa cười cười nói nói. Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, bọn họ quay đầu thì liền gặp một cô gái tóc rối bù, tay cầm dao, mặt dính máu. Dưới ánh trăng nơi đây, hình ảnh này quả thực cứ như ma quỷ, hù chết bọn họ.

“Cứu mạng!” Thế nhưng con quỷ này lại lộ ra biểu cảm mừng rỡ và khẩn cầu, cô ta lảo đảo chạy tới chỗ bọn họ, ngữ điệu lo lắng kinh hoảng, cặp mắt sợ sệt liên tục nhìn về phía sau, “Cứu mạng, xin các người cứu tôi!”

Chàng trai hoảng tới mức muốn mang bạn gái lên xe chạy trốn. Nửa đêm bắt gặp một người như thế thì ai mà không sợ, bọn họ cũng không phải cao thủ võ lâm.

“Đừng! Cầu xin các ngươi cứu tôi. Tôi là người! Tôi là người không phải quỷ! Cứu tôi với! Có kẻ muốn giết tôi!” Cô gái nhận thấy bọn họ sợ hãi thì vội vàng quỳ xuống khẩn cầu, toàn thân kịch liệt run rẩy. Nhìn phía sau thấy thiếu nữ đang chậm rãi đi ra từ góc tối, gương mặt cô ta hoảng sợ đến vặn vẹo. Cô ta nắm chặt cửa xe, liều mạng kéo cứ như muốn gỡ luôn cái cửa ra, “Các người xem! Kẻ kia muốn giết tôi! Nó muốn giết tôi! Cứu tôi! Cầu xin các người cứu tôi!”

Đèn xe rất sáng, đôi tình nhân ngồi trong xe nghe được có kẻ muốn giết người, mà người sắp bị giết này lại chạy đến xin giúp đỡ, tất nhiên không thể thấy chết không cứu. Nhưng cô gái kia trên tay cầm dao, vì vậy trước tiên cần phải gọi anh em gần đó đến hỗ trợ. Thế nhưng thời điểm nhìn thấy “kẻ giết người”, bọn họ lập tức giật mình rồi tỏ ra chần chừ.

Nếu thiếu nữ như vậy lại là tội phạm giết người, vậy xã hội này thực sự làm người ta vô cùng tuyệt vọng.

Ánh trăng sáng ngời, đèn xe lại càng sáng, thiếu nữ bị đèn xe chiếu sáng mặc một chiếc váy liền màu trắng tươm tất, thoạt nhìn tuổi còn nhỏ, có vẻ vị thành niên. Mái tóc đen hơi dợn sóng, là cong tự nhiên, bàn tay và khuôn mặt nhỏ nhắn có hơi hồng hào, vẻ ngoài cực kỳ tinh tế thanh tú, tinh khiết đến ngoài sức tưởng tượng. Thật tinh khiết, khí chất của cô vô cùng tinh khiết, hệt như một thiên sứ giáng trần.

“Chị…” Bước chân cô nhanh hơn, đôi mày nhíu lại, trông vô cùng lo lắng.

Chị? Bọn họ kỳ quái nhìn hai người.

Mà cô gái được gọi là chị thấy thiếu nữ đang thoải mái bước nhanh đến chỗ mình thì hoảng sợ vô cùng, điên cuồng giật tay vặn cửa xe, “Đừng! Đừng bị mặt của nó lừa! Nó là kẻ lừa đảo, là một đứa biến thái! Trong phòng nó có rất nhiều con rối thi thể cực kỳ đáng sợ! Nó cũng muốn chế tôi thành con rối! Cứu tôi! Làm ơn cứu tôi với!”

Trên mặt dính máu, trên tay cầm dao, lúc này lại liều mạng giật cửa xe bọn họ, biểu cảm hoảng sợ vặn vẹo, cô ta rống lớn làm cô gái trong xe kinh hãi.

“Chị, bình tĩnh một chút…” Thiếu nữ sốt ruột nói, vẻ mặt em gái lo lắng cho chị vô cùng chuẩn mực, ai cũng không nhìn ra sơ hở.

Cô vừa mới nhích lại gần một chút, cô gái kia đã lập tức sợ hãi cầm dao đâm tới. Giờ phút này đầu óc cô ta trống rỗng, mọi hành động đều xuất phát từ bản năng muốn sống của con người.

Dao chỉ cách cổ thiếu nữ mấy li thì bất ngờ bị ngăn lại. Chàng trai vốn ngồi trong xe lanh lẹ bắt được tay cô gái. Lúc này thiếu nữ áo trắng lo lắng nói, “Anh gì ơi, anh phải cẩn thận một chút, chị của em tinh thần có vấn đề, xin anh tạm thời đừng buông chị ấy ra, em… em…” Cô cũng không biết phải làm sao.

“A a a a! Buông! Buông ra! Tinh thần tôi không có vấn đề! Có vấn đề là nó! Tâm lý của nó bị biến thái! Nó thích xác chết! Nó mới bị thần kinh! Bằng không thì đưa tôi đi bệnh viện tâm thần đi, xin đưa tôi đi bệnh viện tâm thần, không thì báo cảnh sát cũng được, trăm ngàn đừng giao tôi cho nó! Van anh!” Sợ chàng trai không tin, cô ta vừa muốn giãy thoát vừa cố gắng trốn phía sau chàng trai, hoảng sợ nói dồn dập. Cô ta thà bị đưa vào bệnh viện tâm thần, bị đối xử như kẻ điên còn hơn bị tên biến thái này mang đi!

Thiếu nữ không có phản ứng gì nhiều đối với tiếng rống sợ hãi này, ra vẻ đã thấy nhưng không còn cách nào, chỉ có hơi bất đắc dĩ. Mà chàng trai cũng không tin lời cô ta nói. Thiếu nữ trước mắt thanh khiết như vậy, làm sao có thể là biến thái cơ chứ, trông bộ dạng cô ta mới là người có bệnh.

“Xin lỗi vì đã quấy rầy đến hai người. Ba mẹ em mấy ngày nay vắng nhà, để em lại chăm sóc chị, nhưng mà hôm nay hình như chị quên uống thuốc rồi…” Thiếu nữ ảo não nói.

“Nói láo! Đừng nghe nó nói láo! Nó gạt người! Đừng nghe lời nó, xin anh!”

Thiếu nữ bất đắc dĩ nhún vai, khuôn mặt dịu dàng sạch sẽ, ánh mắt ấm áp bao dung làm cho chàng trai trẻ không khỏi mềm lòng, “Anh giúp em gọi điện đến bệnh viện tâm thần nhé.”

Thiếu nữ lắc đầu, “Không được, chị không thể đi chỗ đó, tự em có thể chăm sóc tốt. Anh giúp em mang chị ấy về nhà được không? Nhà bọn em ở ngay trên sườn dốc kia.”

“Đừng!” Cô gái thê lương gào lên, điên cuồng giãy dụa.

Chàng trai cau mày, chộp tay cô ta bẻ hẳn ra sau, “Em chắc chắn là có thể chăm sóc tốt cô ấy?” Nửa đêm gặp phải một người bệnh thần kinh thật sự rất xui xẻo, anh ta chỉ ước có thể rời đi càng nhanh càng tốt. Hơn nữa thiếu nữ trước mắt cũng không giống như đang nói dối.

“Vâng.” Thiếu nữ cảm kích nở nụ cười, dịu dàng ấm áp lại có chút đáng yêu, tựa như con mèo nhỏ lông xù, làm người ta muốn đưa tay xoa đầu cô. Thế nhưng khí chất quý phái quanh thân cô lại làm người ta thấy đường đột, chỉ có người thật thân thiết mới có thể làm động tác đó với cô.

“A! Đừng——!”

“Buông! Buông ra!”

“Vì sao không tin tôi?! Nó không phải người tốt! A a a a a!”

“…”

Tiếng thét thê lương bén nhọn vang lên không dứt. Nhìn cảnh bản thân đang càng ngày càng tới gần biệt thự màu xám tối tăm, cô ta cực độ khiếp đảm và tuyệt vọng, nhưng chẳng ai chịu tin cô ta cả!

Thế giới này điên rồi, bởi vì bọn họ đều yêu kẻ biến thái này!

“Cảm ơn, hẹn gặp lại.” Cô đứng ở cửa, đáng yêu mỉm cười vẫy tay với chàng trai, chàng trai cũng hướng cô phất phất tay rồi dần khuất khỏi tầm mắt. Một hồi lâu sau, cô xoay người, nhìn về phía cô gái bị trói chặt tay chân trong phòng khách, nụ cười vẫn dịu dàng ấm áp như trước, cô chậm rãi đóng lại cánh cửa lớn nặng nề.

“Vì sao lại muốn chạy trốn chứ?” Cô đi đến bên bàn, mở ra chiếc hộp trang điểm tinh xảo. Bên trong không phải đồ trang điểm đủ màu mà là một cuộn tơ màu xanh biển, cùng một cây đinh màu đen nặc mùi máu tươi. Cô rụt rè lễ phép hỏi, miệng cười vô hại như con mèo nhỏ, “Tôi còn chưa chế cô thành con rối mà, cô muốn chạy đi đâu?”

Cô gái sợ hãi, trên mặt đầy vẻ oán hận, “Mộc Như Lam, mày còn đáng sợ hơn cả ác quỷ…”

“Ha ha…” Cô nhẹ nhàng cười thành tiếng, “Biết sao được, tôi làm oan quỷ lâu lắm rồi, giờ đành phải thành ác quỷ vậy.”

====
Post sẵn 2 chương thôi rồi tối ngoi lên tiếp.Xa xa phía chân trời, vầng trăng tròn như nhiễm một tầng màu đỏ, tòa biệt thự cao cấp xám với lối kiến trúc đặc biệt quan trọng trông tựa động quỷ, âm trầm đáng sợ. Nơi này là ngoại ô ít người qua lại, đồng thời cũng là chỗ tấc đất tất vàng. Bởi vì không khí ở đây trong lành, cứ vài chục thước lại thấy một căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang vô cùng phong thái, huống chi chẳng bao lâu sau, nơi này còn được thiết kế xây dựng thành một khu nghỉ ngơi. Làn gió lạnh lẽo khẽ thổi, một bóng người lảo đảo chạy ra khỏi căn biệt màu xám. Đó là một cô gái, đầu tóc rối bù, quần áo nhếch nhác, tay cầm dao, trên khuôn mặt và thân thể đều có vết máu, không biết là của cô ta hay của người khác. Bốn phía nhìn không thấy dấu chân, cô ta hãi hùng cứ như phía sau có quỷ đuổi theo, loạng choạng ngã nhào ra đất, sau đó lại lập tức đứng dậy chạy ra ngoài, đống lá khô rơi trên đất bị dẫm lạo xạo. Cửa sắt ngay trước mặt, chỉ cần chạy ra, chỉ cần cố thêm chút nữa, nhất định sẽ hoàn toàn có thể thoát khỏi cái chốn quỷ quái này. Phía sau, một bóng người lặng lẽ Open. Bước chân cô rất chậm, tựa như đi dạo dưới ánh trăng. Cô thư thả tiến về phía cô gái đang nghiêng ngả chạy đến cửa sắt. So ra, vận tốc của cô thực sự rất chậm. Trên môi cô là một nụ cười hiền lành xinh đẹp, trong thực trạng này quỷ dị đến cực điểm. Đừng, đừng lại đây ! Cô gái phía trước khoé mắt ngấn lệ vì hoảng sợ, quay đầu nhìn thấy bóng hình kia, nhất thời sợ hãi đến nhũn cả chân. Nhưng cô ta phải trốn, cô ta không muốn liên tục rơi vào tay kẻ biến thái này, thà chết cũng không. Vì thế cô ta cầm theo dao, nếu chẳng may chạy không thoát thì đành tự sát. Cô ta đã chạy đến cửa sắt, nhưng người kia vẫn cứ lờ đờ đuổi theo, cách cô ta chỉ hơn mười thước. Lá cây sàn sạt đung đưa, đêm hôm, trăng mờ, bóng người phía sau tựa như một chiếc lồng không hề thoát khỏi, tựa như bất kỳ khi nào cũng hoàn toàn có thể bắt cô ta về để làm cái chuyện đáng sợ ấy. Trời ơi ! Đừng ! “ Hộc hộc … ” Cô ta ngã nhào, dao trên tay văng xa nửa thước. Hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy thiếu nữ cách đó không xa đang chậm rãi đi về phía mình thì sợ run cả người. Kẻ này đáng sợ hơn cả hung quỷ ! Nó nhất định là kẻ biến thái nhất, hung tàn đáng sợ nhất trên đời ! Vậy mà trong mắt toàn quốc tế thì nó lại trở thành … Một tràng cười sang sảng vang lên kèm theo tiếng con gái làm duyên, giữa nơi yên tĩnh âm trầm này lại càng thêm động lòng người. Thật là … Thật là không ngoan chút nào. Con rối càng không ngoan thì càng phải mắc thật nhiều dây đấy. Thiếu nữ nhàn nhã thư thả, nụ cười nơi khoé miệng càng sâu thêm, ánh trăng rọi lên khuôn mặt trắng nõn tinh khiết, xinh đẹp hiền lành, trong trẻo tựa thiên sứ. Có đôi tình nhân tựa vào thân xe đậu ven đường, vừa uống bia vừa cười cười nói nói. Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, bọn họ quay đầu thì liền gặp một cô gái tóc rối bù, tay cầm dao, mặt dính máu. Dưới ánh trăng nơi đây, hình ảnh này quả thực cứ như ma quỷ, hù chết bọn họ. “ Cứu mạng ! ” Thế nhưng con quỷ này lại lộ ra biểu cảm hoan hỉ và khẩn cầu, cô ta lảo đảo chạy tới chỗ bọn họ, ngôn từ lo ngại kinh hoảng, cặp mắt sợ sệt liên tục nhìn về phía sau, “ Cứu mạng, xin những người cứu tôi ! ” Chàng trai hoảng tới mức muốn mang bạn gái lên xe chạy trốn. Nửa đêm phát hiện một người như thế thì ai mà không sợ, bọn họ cũng không phải cao thủ võ lâm. “ Đừng ! Cầu xin những ngươi cứu tôi. Tôi là người ! Tôi là người không phải quỷ ! Cứu tôi với ! Có kẻ muốn giết tôi ! ” Cô gái nhận thấy bọn họ sợ hãi thì vội vàng quỳ xuống khẩn cầu, body toàn thân kịch liệt run rẩy. Nhìn phía sau thấy thiếu nữ đang chậm rãi đi ra từ góc tối, khuôn mặt cô ta hoảng sợ đến vặn vẹo. Cô ta nắm chặt cửa xe, liều mạng kéo cứ như muốn gỡ luôn cái cửa ra, “ Các người xem ! Kẻ kia muốn giết tôi ! Nó muốn giết tôi ! Cứu tôi ! Cầu xin những người cứu tôi ! ” Đèn xe rất sáng, đôi tình nhân ngồi trong xe nghe được có kẻ muốn giết người, mà người sắp bị giết này lại chạy đến xin trợ giúp, tất yếu không hề thấy chết không cứu. Nhưng cô gái kia trên tay cầm dao, vì thế thứ nhất cần phải gọi đồng đội gần đó đến tương hỗ. Thế nhưng thời gian nhìn thấy “ kẻ giết người ”, bọn họ lập tức giật mình rồi tỏ ra chần chừ. Nếu thiếu nữ như vậy lại là tội phạm giết người, vậy xã hội này thực sự làm người ta vô cùng vô vọng. Ánh trăng sáng ngời, đèn xe lại càng sáng, thiếu nữ bị đèn xe chiếu sáng mặc một chiếc váy liền màu trắng tươm tất, thoạt nhìn tuổi còn nhỏ, có vẻ như vị thành niên. Mái tóc đen hơi dợn sóng, là cong tự nhiên, bàn tay và khuôn mặt nhỏ bé có hơi hồng hào, vẻ bên ngoài cực kỳ tinh xảo thanh tú, tinh khiết đến ngoài sức tưởng tượng. Thật tinh khiết, khí chất của cô vô cùng tinh khiết, hệt như một thiên sứ giáng trần. “ Chị … ” Bước chân cô nhanh hơn, đôi mày nhíu lại, trông vô cùng lo ngại. Chị ? Bọn họ kỳ quái nhìn hai người. Mà cô gái được gọi là chị thấy thiếu nữ đang tự do bước nhanh đến chỗ mình thì hoảng sợ vô cùng, điên cuồng giật tay vặn cửa xe, “ Đừng ! Đừng bị mặt của nó lừa ! Nó là kẻ lừa đảo, là một đứa biến thái ! Trong phòng nó có rất nhiều con rối thi thể cực kỳ đáng sợ ! Nó cũng muốn chế tôi thành con rối ! Cứu tôi ! Làm ơn cứu tôi với ! ” Trên mặt dính máu, trên tay cầm dao, lúc này lại liều mạng giật cửa xe bọn họ, biểu cảm hoảng sợ vặn vẹo, cô ta rống lớn làm cô gái trong xe kinh hãi. “ Chị, bình tĩnh một chút ít … ” Thiếu nữ sợ hãi nói, vẻ mặt em gái lo ngại cho chị vô cùng chuẩn mực, ai cũng không nhìn ra sơ hở. Cô vừa mới nhích lại gần một chút ít, cô gái kia đã lập tức sợ hãi cầm dao đâm tới. Giờ phút này đầu óc cô ta trống rỗng, mọi hành vi đều xuất phát từ bản năng muốn sống của con người. Dao chỉ cách cổ thiếu nữ mấy li thì giật mình bị ngăn lại. Chàng trai vốn ngồi trong xe lanh lẹ bắt được tay cô gái. Lúc này thiếu nữ áo trắng lo ngại nói, “ Anh gì ơi, anh phải cẩn trọng một chút ít, chị của em ý thức có yếu tố, xin anh trong thời điểm tạm thời đừng buông chị ấy ra, em … em … ” Cô cũng không biết phải làm thế nào. “ A a a a ! Buông ! Buông ra ! Tinh thần tôi không có yếu tố ! Có yếu tố là nó ! Tâm lý của nó bị biến thái ! Nó thích xác chết ! Nó mới bị thần kinh ! Bằng không thì đưa tôi đi bệnh viện tinh thần đi, xin đưa tôi đi bệnh viện tinh thần, không thì báo công an cũng được, trăm ngàn đừng giao tôi cho nó ! Van anh ! ” Sợ chàng trai không tin, cô ta vừa muốn giãy thoát vừa nỗ lực trốn phía sau chàng trai, hoảng sợ nói dồn dập. Cô ta thà bị đưa vào bệnh viện tinh thần, bị đối xử như kẻ điên còn hơn bị tên biến thái này mang đi ! Thiếu nữ không có phản ứng gì nhiều so với tiếng rống sợ hãi này, ra vẻ đã thấy nhưng không còn cách nào, chỉ có hơi bất đắc dĩ. Mà chàng trai cũng không tin lời cô ta nói. Thiếu nữ trước mắt thanh khiết như vậy, làm thế nào hoàn toàn có thể là biến thái cơ chứ, trông bộ dạng cô ta mới là người có bệnh. “ Xin lỗi vì đã quấy rầy đến hai người. Ba mẹ em mấy ngày nay vắng nhà, để em lại chăm nom chị, nhưng mà thời điểm ngày hôm nay hình như chị quên uống thuốc rồi … ” Thiếu nữ ảo não nói. “ Nói láo ! Đừng nghe nó nói láo ! Nó gạt người ! Đừng nghe lời nó, xin anh ! ” Thiếu nữ bất đắc dĩ nhún vai, khuôn mặt dịu dàng êm ả thật sạch, ánh mắt ấm cúng bao dung làm cho chàng trai trẻ không khỏi mềm lòng, “ Anh giúp em gọi điện đến bệnh viện tinh thần nhé. ” Thiếu nữ phủ nhận, “ Không được, chị không hề đi chỗ đó, tự em hoàn toàn có thể chăm nom tốt. Anh giúp em mang chị ấy về nhà được không ? Nhà bọn em ở ngay trên sườn dốc kia. ” “ Đừng ! ” Cô gái thê lương gào lên, điên cuồng giãy dụa. Chàng trai cau mày, chộp tay cô ta bẻ hẳn ra sau, “ Em chắc như đinh là hoàn toàn có thể chăm nom tốt cô ấy ? ” Nửa đêm gặp phải một người bệnh thần kinh thật sự rất rủi ro xấu, anh ta chỉ ước hoàn toàn có thể rời đi càng nhanh càng tốt. Hơn nữa thiếu nữ trước mắt cũng không giống như đang nói dối. “ Vâng. ” Thiếu nữ cảm kích nở nụ cười, êm ả dịu dàng ấm cúng lại có chút đáng yêu và dễ thương, tựa như con mèo nhỏ lông xù, làm người ta muốn đưa tay xoa đầu cô. Thế nhưng khí chất sang trọng và quý phái quanh thân cô lại làm người ta thấy đường đột, chỉ có người thật thân thương mới hoàn toàn có thể làm động tác đó với cô. “ A ! Đừng — — ! ” “ Buông ! Buông ra ! ” “ Vì sao không tin tôi ? ! Nó không phải người tốt ! A a a a a ! ” “ … ” Tiếng thét thê lương bén nhọn vang lên không dứt. Nhìn cảnh bản thân đang ngày càng tới gần biệt thự cao cấp màu xám tối tăm, cô ta cực độ khiếp đảm và vô vọng, nhưng chẳng ai chịu tin cô ta cả ! Thế giới này điên rồi, chính do bọn họ đều yêu kẻ biến thái này ! “ Cảm ơn, hẹn gặp lại. ” Cô đứng ở cửa, đáng yêu mỉm cười vẫy tay với chàng trai, chàng trai cũng hướng cô phất phất tay rồi dần khuất khỏi tầm mắt. Một hồi lâu sau, cô xoay người, nhìn về phía cô gái bị trói chặt tay chân trong phòng khách, nụ cười vẫn êm ả dịu dàng ấm cúng như trước, cô chậm rãi đóng lại cánh cửa lớn nặng nề. “ Vì sao lại muốn chạy trốn chứ ? ” Cô đi đến bên bàn, mở ra chiếc hộp trang điểm tinh xảo. Bên trong không phải đồ trang điểm đủ màu mà là một cuộn tơ màu xanh biển, cùng một cây đinh màu đen nặc mùi máu tươi. Cô ngần ngại lễ phép hỏi, miệng cười vô hại như con mèo nhỏ, “ Tôi còn chưa chế cô thành con rối mà, cô muốn chạy đi đâu ? ” Cô gái sợ hãi, trên mặt đầy vẻ oán hận, “ Mộc Như Lam, mày còn đáng sợ hơn cả hung thần quỷ ác … ” “ Ha ha … ” Cô nhẹ nhàng cười thành tiếng, “ Biết sao được, tôi làm oan quỷ lâu lắm rồi, giờ đành phải thành hung quỷ vậy. ” = = = = Post sẵn 2 chương thôi rồi tối ngoi lên tiếp .

Đã sửa bởi MDL lúc 02.01.2016, 20 : 28, lần sửa thứ 7 .

Source: https://mix166.vn
Category: Món Ngon